7. TRÒ CHUYỆN
Các ngươi nói khi không còn bình yên vơí tư tưởng mình
Khi không còn có thể thường trụ lâu hơn trong cõi tịch liêu của lòng mình,các ngươi sống trên đôi môi,và âm thanh là một thú tiêu khiển và giai trí.
Phần lớn trong sự chuyện trò,suy tư bị ám sát nửa phần.
Vì trong tư tưởng là con chim không gian,trong lồng chữ nghĩa có thể xòe đôi cánh nhưng làm sao bay ?
Các ngươi tim đến những kẻ ba hoa vì sợ cô đơn.Sự im lặng cuả cô đơn bộc lộ bản ngã trần truồng của họ,và họ muốn lẫn trốn.
Có những kẻ trong khi nói,không bao giờ cũng không dự tưởng,đã phát giác một sư thật mà chính họ cũng không hiểu thấu.
Lại có kẻ mang sư thật trong lòng nhưng không nói sự thật ấy nên lời
Trong lòng những kẻ ấy ,linh hồn thường trụ trong lặng lẽ nhịp nhàng....
8. THỜI GIAN
Các ngươi muốn đưa thời gian,cái vô hạn và bất khả đo lường..
...nhưng cái vô thời trong các ngươi ý thức được cái vô thời của đời sống
và hôm qua chỉ là hoài niệm của hôm nay ,vì ngày mai là giấc mơ của hôm nay
Ai trong các ngươi không cảm thấy rằng năng lực yêu đương của mình là vô hạn ?
....mà lại không cảm thấy rằng năng lực yêu đương dẫu vô hạn,vẫn gói gọn trong hiện thể mình,không chuyển từ ái tưởng yêu đương này sang ái tưởng khác,cũng không chuyển tư ái sự này sang ái sự khác ?
và há chẳng phải thời gian cũng như tình yêu ,đều không thẻ chia cắt ,không bến bờ...!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét